Thứ Tư, ngày 30 tháng 11 năm 2016

. HỠI CÔ TÁT NƯỚC



.
HỠI CÔ TÁT NƯỚC
.
”Hỡi cô tát nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi”
***
HỠI người em gái kia ơi
CÔ buông tay múc trăng rơi đáy gàu
.
TÁT đầy dốc ngược về đâu
NƯỚC reo cạn hết sông sâu mất rồi
BÊN khê bên đọng sóng dồi
ĐÀNG trong cho tới đàng ngoài còn tuôn?
.
SAO không vui thả đầu nguồn
CÔ đem đổ hết nỗi buồn vào đêm
MÚC gàu múc sắc vàng ươm
ÁNH trăng dãi bóng người quên sao đành
.
TRĂNG như treo ở trên cành
VÀNG lay bóng nguyệt ngả vành trăng rơi
ĐỔ sao chẳng hết cô ơi
ĐI về để nhẹ để vơi bến nàng
.
HỠI CÔ TÁT NƯỚC BÊN ĐÀNG
SAO CÔ MÚC ÁNH TRĂNG VÀNG ĐỔ ĐI
Phạm Ngọc Vĩnh


*******



BÀI HỌA
Bài họa của Nguyễn Viết Hồng
.
Hỡi chàng "Từ Thức" kia ơi
Cô đây đang vớt trăng rơi đáy gàu
Tát hoài có thấy đầy đâu
Nước chàng ,chàng đổ về đâu hết rồi
Bên nàng ruộng nứt nẻ môi
Đàng trong cháy khát đàng ngoài dòng tuôn
Sao không nối kết cội nguồn
Cô đây chàng đấy thả hồn chong đêm
Múc trăng tưới nụ vàng ươm
Ánh khuya vẽ bóng tàn đêm thôi đành
Trăng đu với lá với cành
Vàng tô bóng nguyệt hóa thành sương rơi
Đổ hoài chưa hết chàng ơi
Đi sao chẳng chút khôn nguôi nhớ nàng
----::::::::::::::::::::::::-----::::::::::::----
Họa vui cùng anh nha
*****
HỠI CÔ TÁT NƯỚC
Bài họa của Vũ Lưu
.
”Hỡi cô tát nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi”
**
HỞI cô thiếu nữ kia ơi.
CÔ mang cái ánh trăng vàng đi dâu.
TÁT gì mà chã có gầu.
NƯỚC càng không cạn, biển sâu đầy rồi.
BÊN thì lỡ, bên lại bồi.
ĐÀNG trong nắng hạn đàng ngoài mưa tuôn.
SAO mà chẳng nhớ ngọn nguồn.
CÔ quen cái chuyện dấu buồn vào đêm
MÚC trăng sầu vạn nỗi niềm.
ÁNH sao lấp lánh ai quên cho đành.
TRĂNG mơ dệt mộng đầu cành.
VÀNG bay theo gió mong manh rã rời.
ĐỔ chi, thêm khổ cô ơi.
ĐI mô rồi cũng đầy vơi nhớ nàng.
VH







Chủ Nhật, ngày 27 tháng 11 năm 2016

TÀN THU










TÀN THU
(Bài họa)
Loang chiều bóng đổ nhuộm màn sương
Gió lặng trời mây nhạt sắc hường
Khắp dậu ong về hoa rã nhụy
Quanh rào bướm đậu khói tàn hương
Trăng mờ hiu hắt buồn song cửa
Nắng oải ơ hờ lạnh bến Tương
Một bóng đơn côi hờn gối chiếc
Đâu người khuất nẻo mối sầu vương
Phạm Ngọc Vĩnh
*****
CUỐI THU 
(Bài xướng)
Độc ẩm thưởng trà, ngắm mắt sương
Gió lay mấy đóa sắc lan hường
Hàng cau ngoài ngõ đưa thơm nhụy
Rặng sữa bên hồ thoảng ngát hương
Thiếu phụ chờ ai bên cửa sổ
Chị Hằng soi bóng dưới dòng Tương
Đêm Thu se lạnh, tình đơn chiếc
Chạnh nhớ người xưa dạ vấn vương
Trần Văn Thư
(Trúc Tâm)
THU BUỒN
(Sả ster cùng Vĩnh Phạm Ngọc)

Ô kìa trời vẫn toả làn sương
Thấp thoáng đâu đâu một bòng hường
Tràn khắp, lá vàng đường ngập sắc
Toả lan , hoa trắng phố còn hương
Nhìn kìa, đôi mắt buồn hưu hắt
Trông đó cặp môi tỏ vấn vương
Có nhớ người ngày cuối hạ
Bên nhau ngày đó bến sông Tương .
Nghĩa Hòa

*****

TÌNH THU

(Bài họa)
Thu đi bóng ngã đón làn sương
Trời đấy, buồn ư-đẫm nét hường
Lũ bướm bay về tìm sắc huỵ
Bầy ong lượn tới nhớ mùi hương
Cô em đợi bạn chờ bên cưả
Anh cả trông người nhớ giọt Tương
Một chiếc chăn đơn ôm gối lẻ
Để nàng đắm đuối mối tình vương.
PNam 












DUYÊN THƠ



Anh Dương Đoàn Trọng sau một thời gian điều trị mắt nay đã phục hồi và có đưa bài giao lưu cùng các thi sĩ trên Facebook. Xin góp họa cùng anh và chia sẻ nỗi đồng cảm cùng anh và bạn bè xóm nhà.





Kết quả hình ảnh cho hình ảnh đóa hoa

 
DUYÊN THƠ
(Bài Họa)
Dù khi mỗi lúc mắt thêm mờ
Đã hẹn nhau rồi chẳng bỏ thơ
Xát muối lòng đau tìm ý nổi
Chà chanh dạ xót bỏ câu vờ
Thêu hoa vẽ cảnh khơi bờ mộng
Dọi nguyệt xây nền dựng bến mơ
Sớm tối bồi vun niềm khát vọng
Đời vui hạnh phúc có chi ngờ
Phạm Ngọc Vĩnh


*****

 
BUỒN CHO THƠ
(Thơ vui những ngày điều trị bệnh mắt)
Nửa tháng mà nay mắt vẫn mờ
Bao lời muốn viết chẳng thành thơ
Mưa nguồn mãi đổ câu chìm nổi
Bão lũ còn xô chữ vật vờ
Bóng nguyệt mây trùm đêm lạc lõng
Hương hoa gió tạt sáng bơ vơ
Trời thương chắc sẽ cho hồi phục
Bệnh tật nào ai có thể ngờ
Dương Đoàn Trọng


NGHIỆP THƠ

Thương anh bênh tật mắt càng mờ.
Vất vả vô cùng vẫn dệt thơ.
Chấp bút gieo vần buông ý tỏ
Mài nghiêng tạo vận thả câu vờ.,
Long mong Nguyệt sáng nơi bờ mộng.
Dạ muốn Hoa cười chốn bến mơ.
Tình nghĩa bạn bè nay vẫn thế
Nhưng mà bất trắc có đâu ngờ.
Vũ  Việt Hùng.



VÔ ĐỀ
Người ơi, cũng có lúc mù mờ
Cả buổi em ngồi dệt tứ thơ
Nhấp nhổm lượm vần, gieo ý mới
Loay hoay kết ý, gặt câu vờ
Bao lần rón rén nơi bờ mộng
Mấy bận âm thầm ở bến mơ
Đánh bạo, ghé sang, nhờ chỉ giúp
Xin người thấu hiểu, chẳng nên ngờ
Vomtroirieng

,,

,,,

,,,,